• Một vài truyện ngắn tiêu biểu của nhà văn TIỂU TỬ (1930-2025)
    Chuyện Di Tản/ Máy quay phim zoom vào một người đàn ông đứng tuổi đang hướng lên trên ra dấu nói gì đó. Bên cạnh ông là một thằng nhỏ cỡ chín mười tuổi, nép vào chân của ông, mặt mày ngơ ngác. Một lúc sau, người đàn ông chắp tay hướng lên trên xá xá nhiều lần như van lạy người trên tàu, gương mặt sạm nắng của ông ta có vẻ rất thành khẩn. Bỗng trên tàu thòng xuống một sợi th ừng cỡ nửa cườm tay, đầu dây đong đưa. Mấy người bên dưới tranh nhau chụp. Người đàn ông nắm được, mỉm cười sung sướng, vội vã cột ngang eo ếch thằng nhỏ. Xong, ông đưa tay ra dấu cho bên trên. Thằng nhỏ được từ từ kéo lên, tòn ten dọc theo hông tàu. Nó không la không khóc, hai tay nắm chặt sợi dây, ráng nghiêng người qua một bên để cúi đầu nhìn xuống. Người đàn ông ngước nhìn theo, đưa tay ra dấu như muốn nói: "Đi, đi! Đi, đi!". Rồi, mặt ông bỗng nhăn nhúm lại, ông úp mặt vào hai tay khóc ngất! Bấy giờ, tôi đoán ông ta là cha của thằng nhỏ đang tòn ten trên kia…Không có tiếng còi tàu hụ buồn thê thiết khi lìa bến, nhưng sao tôi cũng nghe ứa nước mắt!
  • Nguyễn thị Cỏ May: nhà văn Tiểu Tử Võ Hoài Nam vừa qua đời
     Viết về Tiểu Tử không khó nhưng không thật đơn giản. Nếu nói « Tiểu Tử » là kỷ sư điện chuyên ngành Thủy điện, tốt nghiệp năm 1955, ở trường kỷ sư điện Marseille, thì không phải chúng ta nói chuyện về ông Tiểu Tử, nhà văn, mà đó là ông Võ Hoài Nam, năm nay 95 tuổi vừa qua đời tại tư gia ở vùng Paris.
  • NGÔ PHAN LƯU, TRÀ SỚM
    Tôi tiễn sư Trí, đoạn trở lại ngồi vào bàn đá uống trà. Trong người cảm thấy khoẻ khoắn và cương quyết hơn. Tôi biết vị trí của mình là một hạt bụi so với bao la vũ trụ, nhưng là một hạt bụi thanh thản và cương quyết. Mà cả thế giới có mấy tỷ hạt bụi như thế, đâu phải chuyện đùa. Tôi cất bình trà, vững vàng tiến vào một ngày mới tinh khôi…
  • SONG THAO, MĂNG
    Có lẽ ngày xưa các bậc sinh thành nên đặt tên tôi là Măng mới hợp với lẽ trời. Tôi khoái măng một cách kỳ lạ trong khi thằng con trai tôi lại ghét thậm tệ. Không biết có phải loại hình cha ăn mặn con khát nước không. Măng làm cách chi tôi cũng thích dù chỉ là thứ măng ngâm trong hũ bán đầy chợ. Nhưng món tôi hẩu nhất là món bún măng vịt. Nghe nhà hàng nào có bún măng vịt là tôi tìm tới, như tìm tới nhà người thương. Bún măng vịt với đĩa gỏi thịt vịt nằm xếp lớp trên lớp rau bên cạnh chén nước mắm gừng trông cứ như là Bá Nha của đôi mắt Tử Kỳ là tôi.
  • Trần Yên Hòa, Tưởng Nhớ Nhà Thơ Kim Tuấn
    Hằng năm, nhân dịp Tết đến, Xuân về, ta lại nghe những bản nhạc Xuân rộn ràng trên các đài phát thanh, trên các hệ thống truyền hình, trên DVD, CD bày bán khắp mọi nơi. Trong đó, có thể ta được nghe nhiều nhất là bản nhạc Anh Cho Em Mùa Xuân, nhạc Nguyễn Hiền, phổ từ bài thơ Nụ Hoa Vàng Ngày Xuân của Kim Tuấn.Chúng ta là những người nghe nhạc, rất buồn lòng khi những người giới thiệu chương trình lại hay quên tên tác giả bài thơ, chỉ nghe được tên người nhạc sĩ phổ bài thơ đó là Nguyễn Hiền, cho nên có nhiều độc giả vô tình, chỉ biết đó là bản nhạc của Nguyễn Hiền, mà quên đi, hay không được nghe giới thiệu, đến nhà thơ Kim Tuấn, một nhà thơ miền Nam trước 1975, có thơ đăng rất nhiều trên các tạp chí văn học, và đã nổi tiếng với hai bài thơ được 2 nhạc sĩ lúc đó phổ nhạc và cả hai đều nổi tiếng theo bản nhạc phổ thơ của mình, đó là Nguyễn Hiền với Anh Cho Em Mùa Xuân và Y Vân với Những Bước Chân Âm Thầm đều phổ từ thơ Kim Tuấn.
  • Trịnh Anh Khôi:  Giải oan cho Cô Láng Giềng
    Nhạc sĩ Hoàng Quý sinh năm 1920 tại Hải Phòng. Ông từng theo học nhạc sĩ Lê Thương tại trường trung học Lê Lợi, sau đó theo nữ giáo sư Âm nhạc Lepérète dạy nhạc ở các trường trung học khác. Nhờ có năng khiếu và ham học, ông tiếp thu âm nhạc tốt, chỉ một thời gian đã trở thành giáo viên dạy nhạc chính thức của trường Bonnal. Sau này, chính nhạc sĩ Văn Cao đã nói, 2 nhạc sĩ Lê Thương và Hoàng Quý có ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của ông. Hoàng Quý cũng là anh trai của nhạc sĩ Hoàng Phú, tức Tô Vũ – tác giả của Tạ Từ, Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa, Tiếng Chuông Chiều Thu.
  • TRẦN THỊ NgH, Kuh-REE-uh.
    Trong khi cuộc xâm thực văn hóa diễn ra nhộn nhịp lộ liễu từ thành thị đến thôn quê Việt Nam, trẻ con Hàn theo cha mẹ xa xứ, vừa an tọa sau chuyến bay 5 tiếng đồng hồ lập tức được phụ huynh làm thủ tục cho vào trường quốc tế. Chiến dịch săn lùng gia sư theo danh sách giới thiệu từ những người đi trước được triển khai ngay sau đó. Ngoài IGS (International Grammar School, nay đổi thành ISHCM – International School HCM City) một trong những trường đầu tiên được cấp giấy phép giáo dục tại Việt Nam năm 1993, sau hơn 20 năm đã có cơ man là loại hình tương tự: BIS (International British School), AIS (American International School), SIC (Saigon International College), SSIS (Saigon South International School), SIS (Singapore International School)…nơi chương trình giáo dục được biên soạn trên tinh thần quốc tế để sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học các em có thể xin vào bất cứ đại học nào trên thế giới nếu đủ tiêu chuẩn điểm TOEFL, SAT, IELTS – điều họ khó thể thực hiện trên đất nước của chính họ.
  • Nguyễn Lệ Uyên, Bầy chim trước hiên nhà
     Sau trận đau thập tử nhất sinh hồi năm ngoái, anh Hậu buông tất cả công việc làm ăn, giao hẳn cho lũ con cái, không còn ngó ngàng đến tiền bạc, kinh doanh như trước nữa. Anh lui về ở trong căn nhà nhỏ, sâu hút cuối hẻm. Hành động kỳ quặc này đã gây không ít bàn tán, xôn xao trong giới thương nhân một lúc, rồi thôi, ai lo phận nấy, coi như anh không còn tồn tại, không còn cạnh tranh với nhau khốc liệt như trước. Đám thương nhân mừng thầm vì đã loại được một đối thủ đã từng gây cho họ nhiều khó khăn mà không phải tốn đồng xu cắc bạc, lại còn được đến tận nhà để chia sẻ cái đau của anh, cảm thương anh theo đạo lý phường hội.
  • Truyện ngắn Ngu Yên: Vườn Rác
    Ông Gót tuy già nhưng quắc thước, sáng trưng, cảm tưởng như có ánh sáng thắp bên trong gương mặt. Không ai biết ông bao nhiêu tuổi. Bình thường, đôi mắt hiền từ, thỉnh thoảng lóe lên ánh dữ dằn.Nơi đó trống, vô chủ, ông dựng lên vườn Địa Đàng. Cần người làm vườn, ông Gót mướn Đông theo lối sử dụng người da đen, không trả công, chỉ cho ăn uống thừa thãi, và chỗ ở an toàn. Đông có gương mặt xấu xí, thân thể như đười ươi. Khả năng thông minh dưới mức trung bình, nhưng trung thành. Ngoài trừ sức mạnh, đây là một con thú có lòng tử tế. Đêm nào Đông cũng đi ra ngoài tìm giống cái, đến gần sáng mới về, khiến cho vườn Địa Đàng mất an ninh. Gót cho phép ông mang một phụ nữ vào. Ông gọi vợ là Vá.
  • Professor Trần Ngọc Ninh 1923 - 2025 And His Dream Of Modernity
    Professor Trần Ngọc Ninh peacefully passed away at the age 103 on July 16, 2025 at Hoag Hospital, in Newport Beach, Southern California. News of his passing was only shared by his family two weeks later, in accordance with his wish for an extremely simple Buddlish funeral held privately within the family. There was no obituary, no eulogy and the family faithfully fullfilled his wishes. He was laid to rest at Loma Vista Memorial Park in Fullerton, approximately 20 km from Little Saigon, beside the grave of his late wife, who passed away in the year 2020 during the Covid-19 pandemic. His gravestone is remarkably simple, bearing no titles or honors – only his name and his Dharma name “Orgyen Karma, symbolizing enlightened activity”.
  • Vũ Thất Đọc MỘT THỜI OAN TRÁI  của Phan Lạc Tiếp
    Trước tháng 4/75, Phan Lạc Tiếp có hai nghề: Nghề tay phải là đi biển và nghề tay trái là viết văn. Viết để gửi gấm những cảm nghĩ, những sự việc buồn vui của đời sông biển. Sau khi bỏ xứ qua Mỹ, ông bỏ luôn nghề tay phải cũ, sống cuộc đời mới, nghề mới. Có lúc ông được tiếng là thợ “cổ xanh”, có khi mang danh là thầy “cổ trắng”. Lại có thời gian ông làm “cổ cò” chỉ vì cứ phải luôn ngóng tìm bóng dáng những chiếc ghe mong manh trên đại dương mênh mông. Đó là thời gian ông làm ủy viên sáng lập trong Ủy ban Báo nguy Cứu người Vượt biển. Và dù trong bất cứ nghề tay phải nào, nghề tay trái của ông vẫn chừng mực và đều đặn, không quá nhanh cũng không quá chậm. 
  • TRẦN THỊ NGUYỆT MAI: ĐỖ NGHÊ  ĐỖ HỒNG NGỌC, Như Không Thôi Đi Được*
    Bài viết này chỉ là những mảnh ghép đó đây góp nhặt từ sách báo hoặc trên các trang mạng hầu giúp bạn đọc được biết thêm về một tác giả mà mình yêu mến. Hy vọng hành trình đến với cuộc đời của ông sẽ tạo cảm hứng và động lực cho những bạn trẻ muốn vươn lên và tiến xa (the sky is the limit).
  • Alexander Berzin, Tuê Uyển chuyển ngữ, Đạo Đức Tình Dục Phật Giáo - Phần 2
    Tình dục rõ ràng là một đề tài có một sức hấp dẫn lớn lao đối với nhiều người. Đặc biệt khi sống trong một cộng đồng gần gũi ở thôn quê, khi quý vị ở đấy, có thể có nhiều rối rắm hay mờ mịt về tình dục và quan hệ tình dục. Nhiều đau khổ có thể sinh khởi từ chính chúng ta hay những người phối ngẫu của chúng ta về thái độ tình dục không sáng suốt. Có thể hữu ích để nhìn vào những hướng dẫn của Đạo Phật đã cống hiến đến lĩnh vực này.
  • Alexander Berzin, Tuê Uyển chuyển ngữ, Đạo Đức Tình Dục Phật Giáo - Phần 1
    Tình dục rõ ràng là một đề tài có một sức hấp dẫn lớn lao đối với nhiều người. Đặc biệt khi sống trong một cộng đồng gần gũi ở thôn quê, khi quý vị ở đấy, có thể có nhiều rối rắm hay mờ mịt về tình dục và quan hệ tình dục. Nhiều đau khổ có thể sinh khởi từ chính chúng ta hay những người phối ngẫu của chúng ta về thái độ tình dục không sáng suốt. Có thể hữu ích để nhìn vào những hướng dẫn của Đạo Phật đã cống hiến đến lĩnh vực này.
  • Vũ Thất, NGÔI SAO SÀI GÒN
    Tôi vẫn đăm đăm nhìn lá thư. Từng dòng chữ là thật. Nhưng làm sao có thể? Ai để thư này lên bàn? Nếu là chính Nguyễn Thanh Lâm… thì lạ lùng quá!Nguyễn Thanh Lâm là tên hư cấu của người bạn chí thân của tôi. Cách đây mười năm, trong cơn say, anh kể tôi nghe chuyện tình dở dang của mình, dặn đừng dùng tên thật. Truyện được đăng nhiều nơi, rồi tôi cũng quên. Anh vừa mất tuần rồi.Giờ đây, cái tên hư cấu lại hiện về, nhờ tôi chuyển thư cho người xưa. Tôi ngỡ ngàng. Phải chăng vong hồn bạn tôi hiển linh, chỉ để nhắn lời cuối cùng?
  • Nguyễn Ngọc Tư, Ấu Thơ Tươi Đẹp
    Đó là chuyến tàu cuối hạ. Người cha bước vào buồng trước, thằng con có đôi mắt tối và ướt của cha bước theo sau, nó quảy một ba lô nhỏ căng tròn, đầu của một siêu nhân với chiếc mặt nạ ló ra khỏi dây kéo. Cha na cái vali, dường như cũng nặng. Trong lúc xếp hành lý xuống gầm giường, người cha hơi càu nhàu, “chỉ vài tháng là trở vô rồi, xách đồ theo chi dữ vậy Sói?”. Thằng bé tên Sói trèo lên giường phía trên, nó nói, “kiếm băng khác phát đi cha, tua đi tua lại câu này hoài con nghe chán chết”. Người cha cười khì, vai rúc rích, “cái thằng…”
  • Trần Yên Hòa, Mẹ đi về phía hoàng hôn
     Đó là những năm Việt Minh cướp chính quyền, là cuộc kháng chiến mười năm. Có lúc chợ phải họp vào ban đêm, ai ai đi chợ đều phải cầm đèn, rất sợ máy bay Pháp bắn. Phiên chợ như là một phiên chợ ma, mẹ tôi đi về lầm lũi. Mẹ nấu cơm, kho cá, kho thịt lầm lũi. Đến khi ăn cơm, mẹ kêu cả nhà xuống bàn, mẹ thường mua thịt heo về luộc rồi quấn với bánh tráng, rau sống, món ăn cả nhà rất thích. Anh Giảng tôi thường được mẹ cho ra đứng canh ngoài ngõ, có ai đến thì chạy mau vào nói với mẹ, mẹ liền dẹp ngay mấy dĩa cá hoặc dĩa thịt, còn lại trên bàn toàn là rau và mắm.
  • Cỏ độc Nguyên tác: Dokugusa của EDOGAWA RANPO Người dịch : Nguyễn Thống Nhất
    Edogawa Ranpo (1894 -1965). Tên thật là Hirai Taro, Chủ tịch đầu tiên của hiệp hội tác gia truyện trinh thám Nhật Bản.Ông hoạt động tích cực từ thời Đại Chính [1] đến thời Chiêu Hòa [2], chủ yếu giỏi về mảng tiểu thuyết trinh thám. Ngoài ra, sau chiến tranh, ông còn được biết như là một cây bút chuyên viết phê bình về mảng truyện trinh thám. Trên thực tế, ông cũng có quá khứ làm việc tại công ty thám tử Iwai Saburo với tư cách là một nhân viên điều tra.
  • Vũ Thế Thành, Xin hãy nhẹ tay…
    “Những thằng già nhớ Mẹ” là tùy bút đầu tiên tôi viết khoảng 6 tháng sau khi mẹ tôi mất, đăng lần đầu trên tờ Sài Gòn Tiếp Thị năm 2011. Khi xuất bản thành sách tôi lấy tên “Những thằng già nhớ Mẹ” đặt tựa cho tập tùy bút này.Từ khi sách ra đời, tôi nhận được khá nhiều nhận xét về tựa đề sách chỉ vì hai chữ “thằng già”, nghe không lọt tai chút nào, khen chê đủ cả. Riêng nhận xét tiêu cực thì đủ mọi liều lượng cao thấp, từ nhẹ nhàng đến gay gắt. Tôi tôn trọng nhận xét của độc giả, nhưng giữ im lặng, không giải thích.Nhận xét gay gắt đầu tiên không phải từ độc giả, mà đến từ một nhà xuất bản, nơi tôi gửi bản thảo để kiểm duyệt lần đầu vào năm 2013. Biên tập viên trả lời, về nội dung không có vấn đề gì, nhưng tựa đề có chữ “thằng” nghe không được… văn hóa lắm, phải đổi thành ông già
  • Một bài thơ buồn, Tôi không ngại nói lời tạm biệt…
    Tôi sắp chết vì mất dạ dày, tôi chẳng quan tâm./Đây là một thế giới tệ hại với những con người ghê tởm nên tôi không ngại nói lời Tạm biệt !!Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói những lời này,/Nhưng tôi bị ung thư giai đoạn cuốiTôi 41 tuổi./Không quá già để mơ ước những điều viển vông/Không quá trẻ để chết âm thầm/Chỉ là cảm giác mắc kẹt ở giữa đâu đó/Bám víu hy vọng bằng đôi tay run rẩy./
ĐGH Leo XIV đã tự vác thánh giá gỗ đi qua 14 Chặng Đường Thánh Giá
Đức Giáo hoàng Leo XIV đã đi vào lịch sử Vatican trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh 4/2 khi tự ngài vác cây thánh giá gỗ đi qua 14 Chặng Đường Thánh Giá trong cuộc rước lễ kéo dài một giờ đồng hồ tại Đấu trường La Mã – the Roman Colosseum - một sự kiện chưa từng xảy ra trong nhiều thập kỷ.
Tòa soạn
Do công ty Saigon News LLC thực hiện
Editor-in-chief: HOÀNG DƯỢC THẢO
Director of Marketing: ANDY TRƯƠNG
Với sự cộng tác của: LÊ TẤT ĐIỀU, HOÀNG NGỌC NGUYÊN, NGUYỄN THỊ CỎ MAY, TRẦN TRỌNG HẢI.

Email: saigonweeklyonline@gmail.com

Thư từ bài vở: 702-389-5729

Quảng cáo: 702-630-0234

702-426-4404

Hotline: 702-426-4404

back top