Một bài thơ buồn, Tôi không ngại nói lời tạm biệt…

Một bài thơ buồn

Tôi không ngại nói lời tạm biệt…

Jacqueline

PH.D, Đại học Massachusetts, Dartmouth

 

 

Tôi sắp chết vì mất dạ dày, tôi chẳng quan tâm.

Đây là một thế giới tệ hại với những con người ghê tởm nên tôi không ngại nói lời Tạm biệt !!

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói những lời này,

Nhưng tôi bị ung thư giai đoạn cuối

 

Tôi 41 tuổi.

Không quá già để mơ ước những điều viển vông

Không quá trẻ để chết âm thầm

Chỉ là cảm giác mắc kẹt ở giữa đâu đó

Bám víu hy vọng bằng đôi tay run rẩy.

 

Tôi đã kết hôn —ít ra tôi đã từng kết hôn.

Nhưng khi bệnh tật gõ cửa,

Chồng tôi đã bước ra khỏi cửa

Không nói một lời

Thậm chí không ngoảnh lại nhìn

Tất cả đã quá sức chịu đựng

Hoặc vì tôi chưa bao giờ mang đến cho anh những điều anh cần.

 

Giờ chỉ còn lại tôi.

Tôi, những viên thuốc hóa trị,

Và những bức tường bệnh viện lạnh lẽo

Cảm giác  "ở nhà” hơn cả trong chính ngôi nhà của mình.

Mọi người nói "Hãy mạnh mẽ lên"

Nhưng không ai nói cho bạn biết làm cách nào để trở nên mạnh mẽ

Khi cơ thể bạn đang thối rữa từ bên trong

Và trái tim bạn đã vỡ tan.

 

Tôi từng cầu nguyện cho tình yêu, cho sự nghiệp

Giờ tôi chỉ cầu nguyện cho thêm một ngày nữa

Không đau đớn.

Thêm một ngày nữa tôi có thể ăn mà không nôn.

Thêm một ngày nữa tôi không khóc cho đến khi thiếp đi.

 

Đêm là lúc tồi tệ nhất.

Đó là lúc mọi thứ ập đến:

Sự im lặng, nỗi sợ hãi, những ký ức.

Giọng nói của anh ấy đôi khi vẫn vang vọng

Không phải giọng nói ngọt ngào của những ngày yêu nhau

Mà là giọng nói lạnh lùng trước khi im bặt:

"Em sẽ ổn thôi khi ở một mình."

 

Tôi không ổn.

Tôi không ổn chút nào.

Nhưng tôi vẫn ở đây.

Và đang tiếp tục chiến đấu.

Vậy nên nếu bạn đang đọc những dòng này,

Đừng chỉ lướt qua.

Làm ơn… hãy thì thầm một lời cầu nguyện.

Không phải cho một phép màu.

Không phải cho một phương thuốc chữa bệnh.

Mà cho sự bình yên.

Chỉ cần sự bình yên.

Bởi vì đôi khi, sự bình yên là thứ duy nhất giúp một người duy trì hơi thở.

 

Chuyển dịch sang Việt Ngữ bởi Nghé Ngọ

 


Jacqueline

Doctorate in Computer (Programming and tech), University of Massachusetts, Dartmouth (Graduated 2010)

May 14

 

I'm dying from losing my stomach, I could care less.

This is a horrible world with terrible people so l don't mind saying Goodbye ! !

I never thought I’d say these words,
But I have terminal ill cancer.

I’m 41.
Not too old to dream.
Not too young to die.
Just stuck somewhere in the middle —
Holding on to hope with trembling hands.

I’m married — or at least, I was.
Because when sickness came knocking,
My husband walked out the door.
Didn’t say sorry.
Didn’t even look back.

Maybe it was too much for him.
Or maybe I was never enough.

Now it’s just me.
Me, my chemo pills,
And these cold hospital walls
That feel more like home than my own house ever did.

People say “Stay strong”
But no one tells you how to be strong
When your body is rotting from the inside
And your heart is already broken.

I used to pray for love, for a bright future
Now I just pray for one more day
Without pain.
One more day where I can eat without puking.
One more day where I don’t cry myself to sleep.

The nights are the worst.
That’s when it all hits —
The silence, the fear, the memories.
His voice still echoes sometimes in my mind —
Not the sweet one.
The cold one that said
“You’ll be fine on your own.”

I wasn’t fine.
I’m still not.
But I’m here.
Fighting.

So if you're reading this,
Don’t just scroll.
Please… just whisper a prayer.
Not for a miracle.
Not for a cure.
But for peace.
Just peace.

Because sometimes, peace is the only thing that keeps a person breathing.

 

Về vụ 50,000 người phải di tản ở Little Saigon: GKN AEROSPACE LÀ CÔNG TY GÌ, SẢN XUẤT GÌ?
Trong gần một tuần lể, không chỉ tại Orange county mà trên toàn thế giới, tin tức về những bồn chứa hóa chất “độc hại” tại một công ty chế tạo những sản phẩm hàng không có thể sẽ phát nổ gây ra những thiệt hại kinh hoàng về  nhân mạng và môi trường đưa đến việc chính quyền tại đây phải ra lệnh di tản 50,000 người của 6 thành phố tại miền Nam Cali. Cơ sổ này nằm ở thành phố Garden Grove, một phần của Little Saigon, nơi tập trung đông nhất của cộng đồng  người Việt tị nạn Cộng sản tại Hoa Kỳ. Tin giờ chót cho biết là may mắn vì nhờ một vết rạn nứt làm giảm áp suất khiến cho nguy cơ phát nổ sẽ không xảy ra. Hiện nay, hầu hết lệnh di tản đã được tháo gở và người dân đã được trở về nhà. Nhưng GKN Aerospace là công ty gì và hóa chất độc hại có thể phát nổ là gì? Tại sao một cơ xưởng kỷ nghệ chứa hóa chất nguy hiểm lại có thể tồn tại giữa một khu dân cư đông đúc như Garden Grove?
Tòa soạn
Do công ty Saigon News LLC thực hiện
Editor-in-chief: HOÀNG DƯỢC THẢO
Director of Marketing: ANDY TRƯƠNG
Với sự cộng tác của: LÊ TẤT ĐIỀU, HOÀNG NGỌC NGUYÊN, NGUYỄN THỊ CỎ MAY, TRẦN TRỌNG HẢI.

Email: saigonweeklyonline@gmail.com

Thư từ bài vở: 702-389-5729

Quảng cáo: 702-630-0234

702-426-4404

Hotline: 702-426-4404

back top