Thơ Trần Vấn Lệ, PHAN THIẾT MUÔN ĐỜI  NHA CỐ HƯƠNG

Thơ Trần Vấn Lệ

PHAN THIẾT MUÔN ĐỜI 

NHA CỐ HƯƠNG

Khi tôi nghĩ về đó - Nó chỉ là địa danh... mà ai đó để dành in bản đồ cho đẹp!

Chẳng hạn như Phan Thiết... một thành phố tí ti...đêm từng đêm người đi chào biệt người ở lại...

Năm bảy lăm trống mái, người Đàng Ngoài vào đông, người "khách trú" phải xong:  chúng phải về nước chúng!".

Người địa phương tuyệt vọng... chỉ còn đường nhà quê!  Kẻ tới, người ra đi... Phan Thiết có nhộn nhịp!

Mà thôi, đó, số kiếp... của những người "lưu dân".  Đảng TA nói nhiều lần:  "Kách Mệnh Là Thay Đổi!"...

Phan Thiết thời chới với, "thâu rầu" ừa "thì thâu".  Địa danh gắn cho cầu... ba cây cầu lót ván!

Tôi có về tìm bạn... chỉ thấy cái "địa danh".  Cây lá còn màu xanh dưới mặt trời đỏ rực...

Trại Cải Tạo lớn nhất... chứa đầy những tàn binh!  Chúng tôi không giật mình.  Đời thình lình, ai biểu!

*

Hoài Khanh vẫn cố níu... một bài thơ âm u:  "Một dòng xanh mấy niềm sâu, chợt nghe gió lạnh từ đâu thổi về.  Giật mình sương rụng trên đê... Người đi rồi chẳng thấy về.  Chao ôi"(*).

Cái địa danh bật cười nhoẹt nhòe qua nước mắt.  Sông Cà Ty vốn chật tự dưng thành bao la...

Thành phố tôi sinh ra, cái địa danh biết khóc. Nó, một phần Tổ Quốc, nó... muôn đời Cố Hương!

 

(*) Hoài Khanh, một nhà thơ sinh quán Phan Thiết.  Ông vào Biên Hòa sống hết phần đời còn lại.  Ông ở cạnh một ngôi Chùa và ông mất rồi.  Có thể thấy Hoài Khanh trên wikipedia...

 

EM HIỀN NHƯ MA SƠ

 

Em giống Ma Sơ thiệt!

giống ở cái chỗ nào?

giống mới nói giọng cao

hôm nay Chúa đi vắng...

 

May mà còn em, đặng

cho anh nói chút nha:

"Em giống như cái nhà

anh đi xa nhớ quá...".

 

Nàng cười lên ha hả

...giống hoa Valentine

dù chưa phải hôm nay

đã có trong ký ức!".

 

Tôi nói cho nàng tức!

nàng khóc như búp bê,

ờ nhỉ có ai dè

"búp bê cũng biết khóc!"

 

*

Hỡi những người cô độc

làm đi một bài thơ

khi nào buồn ngâm nga

cho muôn hoa đua nở.

 

Biết đâu lòng thêm nhớ

về Quê Hương Nước Non...

Ai đó không thoa son

mà sao xinh đẹp thế!

 

Trong cõi đời dâu bể

tôi thi lễ trước nàng:

"Em là Núi Chứa Chan

là Hoàng Liên Sơn hùng vĩ!".

 

Bạn ơi, nàng lí nhí:

"Chứa Chan ở Biên Hòa

Hoàng Liên Sơn Lào Kai,

nước mình mà, mây trắng!".

 

Chữ Phù Vân bỗng nặng

nhiều năm nay mông mênh

dân mình vẫn ngước nhìn

cái gì... đau đớn vậy?

 

Nước mắt tôi ứa chảy:

"Em Hiền Như Ma Sơ!"

Tôi trao nàng bài thơ

nàng cầm lau nước mắt!

 

"Ba Vì Tây Lĩnh non xanh ngắt

Một dải Thu Giang nước vẫn đầy!"

Thơ Tản Đà quá Hay!

Nước Non mình... Trời ạ!

 

Đi Tu

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

52 năm...tôi nhìn thấy / Đất Nước thay đổi nhiều.  Mà ngộ! Không nghe ai nói Yêu / Đất Nước mình, sao vậy?

Nhiều vườn cau vàng cháy / những buồng cau, Ngoại ơi!  Ngoại tôi mất thật rồi.  Mẹ Cha tôi cũng mất!

 

Nam Mô A Di Đà Phật!  Tôi chào một nhà Sư.  Ông ngước mặt cười cười:  "Lâu quá gặp thí chủ!".

Thăm vườn Chùa thấy rõ:  Vườn Chùa rất sum suê.  Chôm chôm trái xanh lè... "tháng nữa là chín rực!"

 

Nhà Sư tôi thân nhất / những năm tháng cùng tù.  Sau thời gian... Thiên Thu, anh ấy đi tu Phật.

Tôi thì đi phơ phất, đời nắng táp mưa sa.  52 năm qua, về, chi cũng thay đổi!

 

Nhìn vườn cau nhớ Ngoại / nắng xiên khoai hồi nào...nhớ Mẹ nâng giỏ cau ngó Ngoại lóng lánh lệ!

Mắt nhà Sư chừ thế, long lanh màu hoàng hôn...

 

NGÔ THẾ VINH,  Viễn Kiến Môi Sinh Của Đức Đạt Lai Lạt Ma Từ “Nóc Nhà Thế Giới”  tới thảm họa Nepal–Tây Tạng 2026
Một lời cảnh báo từ gần bốn thập niên trướcTrong Diễn từ Nobel Hòa Bình năm 1989, Đức Đạt Lai Lạt Ma nói rằng vì tất cả chúng ta cùng chia sẻ một hành tinh nhỏ bé, nhân loại phải học cách sống hòa bình với nhau và với thiên nhiên. Theo ông, đó “không chỉ là một giấc mơ mà là một điều cần thiết.”Ngày ấy, lời nói ấy có thể được nghe như tiếng nói của một nhà lãnh đạo tinh thần. Sau những gì đang xảy ra với các sông băng / glacier Himalaya, người ta có thể đọc lại nó như một lời cảnh báo sinh thái.Và sau ngày 26 tháng 8 năm 2026, câu nói ấy có thêm một hình ảnh cụ thể: một khối núi và sông băng / glacier từ độ cao hơn 5.000 mét sụp xuống, biến thành một dòng thác băng, đá, bùn và nước lao xuyên qua những thung lũng, xóa đi những công trình con người tưởng là kiên cố, để lại phía sau hàng ngàn sinh mạng mất tích
Tòa soạn
Do công ty Saigon News LLC thực hiện
Editor-in-chief: HOÀNG DƯỢC THẢO
Director of Marketing: ANDY TRƯƠNG
Với sự cộng tác của: LÊ TẤT ĐIỀU, HOÀNG NGỌC NGUYÊN, NGUYỄN THỊ CỎ MAY, TRẦN TRỌNG HẢI.

Email: saigonweeklyonline@gmail.com

Thư từ bài vở: 702-389-5729

Quảng cáo: 702-630-0234

702-426-4404

Hotline: 702-426-4404

back top