• Nguyễn Châu, NĂM   NGỌ NÓI CHUYỆN   NGỰA
    Tranh Ngựa của họa sĩ Đinh Cường / Trong 12 Địa chi của Tử Vi và vòng Hoàng Đạo (Zodiac) Trung Hoa, NGỌ là Địa Chi thứ 7. Vận hành của mỗi một năm đều do sự kết hợp, tương tác giữa Thiên can và Địa chi nghĩa là giữa ĐẤT và TRỜI. Tuổi của con người cũng gồm Thiên can và Địa chi theo nguyên lý “góp phần cùng trời đất trong việc phân phối, biến đổi và nuôi dưỡng cuộc sinh tồn”(Trung Hoa gọi là “Tham thiên địa tán hóa dục”).       Giờ NGỌ trên đồng hồ phương Tây là khoảng thời gian từ 11 giờ sáng (am) đến 12 giờ 59 (pm). Về tháng thì tháng NGỌ là tháng thứ 5 Âm Lịch, nhằm vào tháng sáu hoặc bẩy của Dương Lịch. Trong một tháng, ngày NGỌ có thể xuất hiện khoảng bốn lần.
  • Hoàng Long Hải, Mất cung
     “Vua Cung Vương nước Sở đi săn, giữa đường đánh mất cung. Các quan theo hầu cố xin tìm cho được. Vua Cung Vương nói:-“Thôi tìm làm gì nữa! Người nước Sở đánh mất cung, lại người nước Sở bắt được cung, đi đâu mà thiệt”. Đức Khổng Tử nghe thấy chuyện bảo: -Đáng tiếc cho cái chí vua nước Sở không làm to hơn được nữa! Hà tất phải nói: “Người nước Sở?”Giá nói: “người đánh mất cung, lại người nhặt được cung thì chẳng hơn ư?” (Cổ Học Tinh Hoa)
  • Nancy Dương, Lịch Sử Trang Phục Việt Nam
    Là một nghệ sĩ có niềm đam mê to lớn dành cho văn hóa Á Đông, đặc biệt là Việt Nam, Nancy Dương đã dùng kỹ thuật số hiện đại để thổi sức sống mới vào các giá trị truyền thống của người Việt. Nancy Dương chia sẻ, cô rất yêu thích trang phục lịch sử Việt Nam và muốn được quan sát quá trình tiến hóa của chúng qua từng giai đoạn. Với các tác phẩm đồ họa theo dạng timeline, cô đã giúp người xem có một cảm nhận trực quan về sự tiến hóa này qua việc đối chiếu các mẫu trang phục được đặt nối tiếp nhau theo các cột mốc thời gian.Những hình ảnh được tái hiện dựa trên việc tham khảo các tài liệu lịch sử như tranh, tượng cổ, những bức ảnh thời xưa, thông qua internet và một ấn phẩm có tên “Đi tìm trang phục Việt” của các nhà sản xuất phim.Nancy Dương cho biết, dù đã cố gắng để tái hiện hình ảnh giống với nguyên mẫu nhất, nhưng cô không dám khẳng định rằng tất cả hoàn toàn chính xác. Trong một số hình vẽ, màu sắc là do tác giả tự lựa chọn theo cảm quan của mình vì các tài liệu gốc không có màu sắc để tham khảo. Do không có hiện vật liên quan, trang phục của một số thời kỳ đã không có mặt.Dưới đây là một số tác phẩm đã được Nancy Dương giới thiệu:
  • Phạm Đức Thân, THỜI TRANG VÀ ĐỒNG HỒ ĐEO TAY
    Đồng hồ đeo tay là một phụ kiện trang sức như mũ, bao tay, nhẫn, vòng, dây chuyền...nhưng quan trọng hơn vì chức năng thực tiễn là cho biết thời gian. Ngoài ra nó còn là thời biểu của thay đổi xã hội, phát triển văn hóa và diễn biến thời trang. Nó cũng còn là một trang sức có tính cá nhân mạnh mẽ, cho thấy bản thân chủ nhân, cách người đó muốn tự trình diện trước công chúng với xác nhận đầy đủ về phái tính, tuổi tác, thị hiếu thẩm mỹ, hoạt động và sở thích. Nó có thể là chỉ dấu chính xác về tài sản, ước vọng. Nó đã trở thành một thời biểu của các trào lưu thẩm mỹ và một động cơ của thị hiếu tiêu thụ đổi thay không ngừng.
  • Trần Trung Tá, Chào Mừng Năm Bính Ngọ 2026
    Mùa Xuân này nữa – Xuân năm mốt/Chín chục thiều quang phải có ngày /Ta cùng tuấn mã lên đường rộng /Một nước non rồi quang đãng mây!
  • NGUYỄN VIỆT AN, Ngày Tết nói chuyện Khăn Áo
    -Mỗi dân tộc, mỗi quốc gia đều có cách ăn mặc riêng, gọi chung là “Quốc Phục”!Người Tầu, người Nhật, người Ấn, Đại Hàn hay người Việt v.v...đều có “Quốc-Phục”. Nhưng, với thời văn minh, khoa học, đa số đã xa lần quốc phục để theo sự tiện lợi của văn minh Tây Phương là bộ Âu Phục! Duy chỉ có người Ấn là ở bất cứ đâu họ cũng mặc bộ Quốc Phục.-Nhân ngày tết người viết xin nhắc tới “Quốc Phục” của người mình để bà con ta nhớ tới, nhớ về...Lâu nay có nhớ chỉ nhớ chiếc áo dài của các bà, các cô mặc trong những buổi trình diễn thời trang. Còn cái khăn, cái áo của quý ông thì sao?
  • Nguyễn Thị Cỏ May: Đông Dương Bách Tuế 1856 - 1956, Lãnh Thổ và Con Người
    Chương trình triển lãm đầu tiên về “Đông Dương, lãnh thổ và con người, 1856 – 1956” vừa khai mạc và sẽ kéo dài từ ngày 16/10/2013 tới 26/01/2014 tại Viện Bảo tàng Quân đội ở Paris.Nói đây là lần đầu tiên về Đông Dương, chủ yếu là Việt nam, vì năm rồi, cũng tại đây, có tổ chức một cuộc triển lãm về Algérie, một xứ thuộc địa cũ của Pháp, từ 16/05 tới 29/07.  Chương trình triển lãm làm sống lại những sự việc về chánh trị, kinh tế, xã hội của Algérie suốt thời gian dài 132 năm bị Pháp chiếm đóng và cai trị. Những điều này được nhắc lại khá trung thực nhờ công trình tập họp 271 sử liệu như tranh ảnh, văn kiện, sách vở, báo chí phát hành trong thời gian đó. Chọn thời điểm năm 2012 để tổ chức triển lãm, có lẽ chánh quyền pháp muốn kỷ niệm 50 năm ngày ký Hiệp định Evian cho Algérie thu hồi nền độc lập.
  • HỊCH TƯỚNG SĨ, một thiên cổ hùng văn của nước Việt
    Tượng Đức Trần Hưng Đạo trên đường Bolsa, tiểu bang California/ Bài hịch nổi tiếng này đã được nhiều người dịch ra văn xuôi và thơ, kể cả một bản dịch ra Anh ngữ. Chúng tôi trích đăng tất cả những bản dịch từ trước đến nay để cống hiến cho con cháu Đức Thánh Trần có thêm tài liệu tham khảo.
  • Nguyễn Duy Chính, Bổ Chính Về Tổng Số QUÂN THANH Tử Trận Trong Trận ĐỐNG ĐA
    Về trận chiến Việt Thanh cuối năm Mậu Thân (1788), đầu năm Kỷ Dậu (1789) tuy đã có nhiều tài liệu đầu tay (primary sources) của Thanh triều được công bố các sử gia vẫn còn thắc mắc:1. Số quân Thanh thực sự tham chiến ở nước ta là bao nhiêu?2. Số quân Thanh tử trận ở nước ta là bao nhiêu?Những con số 20 vạn, 29 vạn tuy có thoả mãn một chút tự hào dân tộc nhưng không thể chấp nhận một cách dễ dãi nếu chúng ta đi sâu vào cơ cấu hành chánh và tổ chức quân sự của Thanh triều để biết họ phân phối, bố trí và điều động binh lính như thế nào?
  • Đinh Cường, Ngựa và Nghệ Thuật Thăng Hoa
    Ngựa. Quá nhiều họa sĩ đã vẽ, với tất cả nét đẹp, sinh động của nó. Kể từ hội họa còn là sự mò mẫm của những ngón tay trên mặt đất sét: chẳng hạn ngựa vẽ bằng ngón tay trên đất sét tìm thấy ở hang Montespan. Và nếu nghệ thuật hội họa của những hang động được coi như là nghệ thuật hội họa cổ nhất thì trong nền nghệ thuật này, hình tượng ngựa cũng đã có mặt rồi.
  • Đỗ Thông Minh, Tính Cách Người Nhật
    Người Nhật là pha trộn của các dân tộc bản địa với người Trung Hoa, Mông Cổ, Triều Tiên, Mãn Châu, Eskimo... thuộc giống da vàng. Dáng người lùn mập, nhưng nay phát triển mạnh về chiều cao cũng như tuổi tho.. Theo thống kê năm 2000, chiều cao trung bình của phái nam là 171,3 cm và phái nữ là 158,4 cm. Theo thống kê năm 2003, tuổi thọ trung bình phái nam là 78,4 tuổi và phái nữ là 85,3 tuổi, là dân tộc gia tăng tuổi thọ nhanh nhất và nay đứng đầu thế giớị Họ rất khỏe mạnh, dẻo dai, ngay phụ nữ cũng có thể đứng làm việc cả ngày, nhiều người 70, 80 tuổi vẫn còn hăng hái làm việc, không phải tham tiền vì họ rất giàu, nhưng vì thích làm việc, đến độ thế giới gọi họ là “labor animal” (con vật lao động).
  • TRẦN THỊ NGUYỆT MAI, Mười Năm (2016 – 2026)
    Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp. Cảm ơn Giang đã hết sức cố gắng, trong điều kiện và thời gian hạn hẹp, để hoàn thành ý nguyện cuối đời của Ba. Trong tương lai, nếu bộ sách này được một nhà xuất bản nào đó bên Việt Nam in ấn, phát hành để có thể đến với nhiều độc giả hơn thì niềm vui càng tăng thêm gấp bội. Vì đó cũng chính là mong ước của họa sĩ Đinh Cường lúc sinh thời.
  • Dieu Tat Le, THE MAKING OF THE UNIVERSE
    Children today already endure immense pressure, particularly in education. In such circumstances, burdening them further with fabricated, fantastical, non-physical notions – forcing them to consume and memorize them – is an act of cruelty.
  • Ngu Yên, Ngôn Ngữ, Ngôi Nhà Không Thể Dọn Ra
    Ludwig Wittgenstein (1889–1951) Triết gia Áo–Anh, con nhà giàu từ bỏ tài sản, từng tham chiến, từng muốn đi dạy tiểu học, từng làm thợ làm vườn, từng xây nhà, và giữa những cuộc đời rẽ ngang ấy, để lại 2 cuộc cách mạng triết học: thời trẻ viết Tractatus, xem ngôn ngữ như bản đồ của thế giới; thời già viết Điều Tra Triết Học, xóa bản đồ, dựng lại thế giới như một khu phố lộng lẫy của những trò chơi ngôn ngữ, nơi mỗi câu nói là một hành động, không phải một cái bóng phản chiếu sự thật. Nếu Baudrillard cho ta siêu thực tại, Lyotard cho ta những mảnh vỡ của đại tự sự, thì Wittgenstein đưa ta trở về nơi bình thường nhất – cách ta nói chuyệnLudwig Wittgenstein 1Triết Gia Ludwig Wittgenstein(1889–1951)Triết gia Áo–Anh, con nhà giàu từ bỏ tài sản, từng tham chiến, từng muốn đi dạy tiểu học, từng làm thợ làm vườn, từng xây nhà, và giữa những cuộc đời rẽ ngang ấy, để lại 2 cuộc cách mạng triết học: thời trẻ viết Tractatus, xem ngôn ngữ như bản đồ của thế giới; thời già viết Điều Tra Triết Học, xóa bản đồ, dựng lại thế giới như một khu phố lộng lẫy của những trò chơi ngôn ngữ, nơi mỗi câu nói là một hành động, không phải một cái bóng phản chiếu sự thật. Nếu Baudrillard cho ta siêu thực tại, Lyotard cho ta những mảnh vỡ của đại tự sự, thì Wittgenstein đưa ta trở về nơi bình thường nhất – cách ta nói chuyện .
  • QUỲNH CHI chuyển ngữ, CHIẾC DÙ ĐI MƯA truyện Kawabata Yasunari     
    Cậu bé chỉ lẳng lặng đưa dù ra che trên người cô bé. Cô bé ghé vào chỉ đủ để chiếc dù che một bên vai cô. Cậu bé vẫn đi dưới mưa mà bảo cô bé đi vào trong dù, chứ cậu không dám đi sát vào gần cô bé. Cô bé thì cũng có ý muốn đưa tay ra cùng cầm dù với cậu bé, nhưng rốt cuộc cô lại cứ như chỉ muốn tránh ra xa khỏi chiếc dù.
  • truyện NGUYỄN ĐẶNG MỪNG, NHỚ RUỘNG NHỚ ĐỒNG
    Đêm rờn rợn. Gió nơi nào cũng như nhau. Đêm nơi nào cũng như nhau, ếch nhái kêu cũng thế. Cũng buồn thê thiết như bài thơ Đường của Bà Huyện Thanh Quan, lao lung như tiếng Nam Ai Huyền Trân công chúa, “Nước non ngàn dặm ra đi…”, cũng xa, gần như EM và TÔI. Đầu em nghiêng xuống, chao đi trong ánh đèn dầu. Hồn tôi nghiêng xuống, gần em hơn. Trời thì cứ gầm rú. Tôi thì chao đảo như ngọn đèn, chợt lóa lên rồi chực tắt. Ngoại ơi, dì ơi, chị Quế ơi, Quê ơi. Bản đồ đất nước mình cong như đứa con gái khòm lưng gánh câu hò chạy dọc đường Cái Quan. Có ai xuôi vạn lý . Có ai về với nhau. Câu hát bài chòi ơi! Câu hò “ân tình”, “đâm bắt” ơi! Em cứ khóc đi. Tôi cứ khóc đi, cho thỏa. Ngoại dẫn em về cho tôi theo tiếng hò da diết, “Đi mô cho thiếp theo cùng, đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp theo”.
  • Bức tranh “kỳ lạ” trị giá 30 triệu euro
    Tranh vẻ một phụ nữ trẻ đang cho một ông già bú qua song sắt của phòng giam nhưng câu chuyện đằng sau nó là một ghi nhận lịch sử. Người đàn ông tội nghiệp đã bị kết án "chết đói" vì ăn cắp một ổ bánh mì dưới thời vua Louis XIV ở Pháp. Người phụ nữ là con gái duy nhất của ông và là người duy nhất đến phòng giam thăm ông. Cô được phép đến thăm ông mỗi ngày, nhưng bị khám xét kỹ lưỡng, không được mang thức ăn vào, vi phạm sẽ bị án tử hình. Khi ông phạm nhân vẫn còn sống bốn tháng sau đó, những người cai ngục đã vô cùng bối rối và bắt đầu theo dõi khi cô đến thăm cha. Trước sự kinh ngạc tột độ, họ thấy cô đang cho cha mình bú, chia sẻ sữa của con trẻ cho cha già. Cảm động vì lòng hiếu thảo và tình yêu thương của người phụ nữ dành cho cha mình, các thẩm phán đã tha tội cho người cha và thả ông ra.
  • Đỗ Chiêu Đức, Đông Là Mùa Đông 
     ĐÔNG 冬 là mùa Đông, mùa cuối cùng trong năm sau mùa Thu và trước mùa Xuân của năm sau. Tính theo Âm lịch thì mùa Đông là các tháng Mười, Mười Một và tháng Chạp trong năm, nhưng nếu tính theo Dương lịch thì là các tháng Mười Hai, tháng Giêng và tháng Hai. Còn nếu ở Nam Bán cầu như các nước Úc, nước Tạn Tây Lan thì mùa Đông là các tháng Sáu, tháng Bảy và tháng Tám. 
  • Phong Hưng Lưu Nhơn Nghĩa, Mười giờ Ông Chánh về Tây
    Ông Cò vội vã bắt tay từng người, nhăn miệng cười, đầu gục gặc, lưu luyến. Sau cùng ông đi thẳng đến một thiếu phụ mặc áo tay phùng đỏ, ngập ngừng, mặt dàu dàu. Ông vỗ về, an ủi cô, ông hôn chùn chụt trên má cô làm cô ngượng ngùng đẩy ông ra. Ông nhắn nhủ cô khá lâu, bịn rịn như người sắp đi xa vĩnh viễn.Ông Cò bước thẳng đến toán lính Ma-rốc hô dõng dạc, ‘Garde-à-vous!’En avant, marche.Un-deux, Un-deux..En avant, marche.Un-deux, Un-deux...
  • Phỏng Vấn László Krasznahorkai, Giải Nobel Văn Chương 2025
    KRASZNAHORKAI: Tôi từng nghĩ rằng cuộc sống thực sự, cuộc sống đích thực nằm ở một nơi khác. Cùng với Lâu đài của Franz Kafka, cuốn kinh thánh của tôi một thời gian là Dưới núi lửa của Malcolm Lowry. Đó là cuối những năm 1960, đầu những năm 1970. Tôi không muốn chấp nhận vai trò của một nhà văn. Tôi chỉ muốn viết một cuốn sách—và sau đó, tôi muốn làm những điều khác biệt, đặc biệt là với âm nhạc. Tôi muốn sống với những người nghèo nhất—tôi nghĩ đó mới là cuộc sống thực. Tôi sống ở những ngôi làng rất nghèo. Tôi luôn có những công việc rất tệ. Tôi thay đổi địa điểm rất thường xuyên, cứ ba hoặc bốn tháng một lần, để trốn nghĩa vụ quân sự bắt buộc.
Về vụ 50,000 người phải di tản ở Little Saigon: GKN AEROSPACE LÀ CÔNG TY GÌ, SẢN XUẤT GÌ?
Trong gần một tuần lể, không chỉ tại Orange county mà trên toàn thế giới, tin tức về những bồn chứa hóa chất “độc hại” tại một công ty chế tạo những sản phẩm hàng không có thể sẽ phát nổ gây ra những thiệt hại kinh hoàng về  nhân mạng và môi trường đưa đến việc chính quyền tại đây phải ra lệnh di tản 50,000 người của 6 thành phố tại miền Nam Cali. Cơ sổ này nằm ở thành phố Garden Grove, một phần của Little Saigon, nơi tập trung đông nhất của cộng đồng  người Việt tị nạn Cộng sản tại Hoa Kỳ. Tin giờ chót cho biết là may mắn vì nhờ một vết rạn nứt làm giảm áp suất khiến cho nguy cơ phát nổ sẽ không xảy ra. Hiện nay, hầu hết lệnh di tản đã được tháo gở và người dân đã được trở về nhà. Nhưng GKN Aerospace là công ty gì và hóa chất độc hại có thể phát nổ là gì? Tại sao một cơ xưởng kỷ nghệ chứa hóa chất nguy hiểm lại có thể tồn tại giữa một khu dân cư đông đúc như Garden Grove?
Tòa soạn
Do công ty Saigon News LLC thực hiện
Editor-in-chief: HOÀNG DƯỢC THẢO
Director of Marketing: ANDY TRƯƠNG
Với sự cộng tác của: LÊ TẤT ĐIỀU, HOÀNG NGỌC NGUYÊN, NGUYỄN THỊ CỎ MAY, TRẦN TRỌNG HẢI.

Email: saigonweeklyonline@gmail.com

Thư từ bài vở: 702-389-5729

Quảng cáo: 702-630-0234

702-426-4404

Hotline: 702-426-4404

back top